Tại Sao Những Thói Quen Tốt Cứ Rời Xa Ta? Lối Thoát Nào Cho Vòng Lẩn Quẩn Của Sự “Cả Thèm Chóng Chán”?

5/5 - (1 bình chọn)

1. Vòng Lặp Vô Tận Của Sự Bắt Đầu Và Bỏ Cuộc

Trong góc phòng của Minh, một chàng trai 28 tuổi luôn khao khát phát triển bản thân, có một bức tranh vô cùng quen thuộc mà có lẽ ai trong chúng ta cũng từng nhìn thấy ở chính mình. Ở góc trái là một cây đàn guitar đã bám bụi hai tháng nay. Trên bàn làm việc là một chồng sách “best-seller” về đầu tư tài chính vẫn còn nguyên màng co. Dưới chân giường là một tấm thảm yoga chưa từng được cuộn ra trọn vẹn quá ba lần, và trên màn hình máy tính là hàng loạt tab khóa học tiếng Anh trực tuyến đã hết hạn từ lâu.

Minh không phải là một người lười biếng. Ngược lại, anh là một người cực kỳ tham vọng. Cứ mỗi dịp đầu năm, hay sau khi nghe được một bài diễn thuyết truyền cảm hứng, Minh lại hừng hực khí thế thiết lập cho mình hàng tá thói quen tốt. Anh lao vào chúng với một nguồn năng lượng rực cháy. Thế nhưng, ngọn lửa ấy chưa bao giờ duy trì được lâu. Vài tuần, đôi khi chỉ vài ngày sau, ngọn lửa lụi tàn, bỏ lại Minh trong một cảm giác trống rỗng, tội lỗi và chán ghét chính bản thân mình.

Bạn có thấy hình bóng của mình trong câu chuyện của Minh không? Hàng triệu người trẻ ngoài kia cũng đang vật lộn trong cái vòng lẩn quẩn đầy đau đớn ấy: Hào hứng bắt đầu -> Dần dần chán nản -> Bỏ cuộc -> Tự trách mình -> Lại tìm một mục tiêu mới để khỏa lấp. Chúng ta luôn tự hỏi: “Tại sao những thói quen tốt, những điều ta biết rõ là vô cùng có ích cho cuộc đời mình, lại cứ từ từ tuột khỏi tầm tay?”

Câu trả lời không nằm ở việc bạn thiếu ý chí, mà nằm ở một sai lầm chết người trong cách chúng ta tư duy về nguồn lực của chính mình.

2. Trải Nghiệm Cay Đắng Trên “Cơn Dốc Xuống” Của Những Thói Quen

Vào một buổi sáng Chủ nhật muộn, khi sự chán nản về những dự định dở dang dâng lên đến đỉnh điểm, Minh tình cờ bật một tập podcast quen thuộc có tựa đề “Những Thói Quen Tốt Cứ Rời Xa Ta”. Giọng nói trầm ấm, bình thản và đầy tính ái ngữ của người dẫn chương trình cất lên, nhẹ nhàng nhưng lại đánh trúng vào những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm lý của anh.

Người dẫn chương trình mô tả một trạng thái tâm lý mà Minh đang trải qua từng ngày, từng giờ: Trạng thái trượt dài trên một “cơn dốc xuống” [07:48]. Vấn đề không phải là một ngày đẹp trời bạn thức dậy và đột ngột quên mất việc đọc sách. Sự thật tàn nhẫn hơn thế nhiều. Đó là khi bạn nhận thức rất rõ rằng mình đang đánh mất dần thói quen đó.

Minh nhớ lại khoảng thời gian tập thể dục của mình. Tuần đầu tiên, anh tập 6 ngày. Tuần thứ hai, anh bắt đầu viện lý do công việc để giảm xuống 4 ngày. Sang tuần thứ ba, chỉ còn 2 ngày. Anh vẫn đang ở trong thói quen đó phần nào, nhưng cái đà, cái hứng thú, cái ngọn lửa bên trong đã rơi rụng dần. Trong tầng sâu thẳm nhất của tâm trí, nếu đủ dũng khí để thừa nhận, Minh biết rõ rằng: Sớm muộn gì mình cũng sẽ từ bỏ việc này.

Đó là một cảm giác tột cùng khó chịu. Bạn biết một điều là vô cùng tốt đẹp cho tương lai của mình, nhưng bạn lại đang làm nó ít đi mỗi ngày. Bạn đủ thông minh để tiên đoán sự thất bại của chính mình nhưng lại hoàn toàn bất lực trong việc hãm phanh cơn trượt dốc ấy.

Sự bất lực này sinh ra một nỗi thất vọng sâu sắc. Minh nhận ra, đôi khi cuộc đời chẳng cần ai phải đứng ra chỉ trích, chê bai hay phán xét anh. Không cần một tiếng nói bên ngoài nào cả, chỉ riêng tiếng nói văng vẳng bên trong nội tâm – sự tự thất vọng về chính bản thân mình – đã đủ để rút cạn kiệt mọi sinh lực [11:02]. Anh đã tìm ra con đường để phát triển bản thân, nhưng lại chính tay mình vứt bỏ nó. Anh ghét bản thân mình vì sự tha hóa dần dần ấy, một sự tha hóa diễn ra ngay dưới sự chứng kiến tỉnh táo của chính anh.

3. Sự Bẻ Cong Thực Tại, Khủng Hoảng Hiện Sinh Và Nỗi Sợ Hãi Sự Bình Thản

Việc để những thói quen tốt liên tục rời xa không chỉ đơn thuần là sự thất bại của một vài kế hoạch nhỏ lẻ, mà nó mang lại những hệ lụy tâm lý vô cùng nặng nề, có thể phá hủy hoàn toàn nhân sinh quan của một con người. Tại sao việc giải quyết vấn đề này lại mang tính sống còn đối với quá trình phát triển bản thân?

Thứ nhất, nó dẫn đến hội chứng “bẻ cong thực tại”

Khi Minh liên tục thất bại trong việc duy trì thói quen, tâm trí anh để bảo vệ cái tôi yếu ớt đã bắt đầu sinh ra cơ chế ngụy biện. Nhẹ thì anh chỉ cảm thấy man mác buồn. Nhưng nặng hơn, anh bắt đầu bẻ cong cách lý luận và diễn giải cuộc sống. Anh tự nhủ: “Đọc sách cũng chẳng giúp mình giàu lên được,” hay “Tập gym chỉ dành cho những kẻ rảnh rỗi thích khoe khoang.”

Tệ hại hơn, khi nhìn thấy những người xung quanh kiên trì giữ được thói quen kỷ luật trong nhiều năm, thay vì ngưỡng mộ, Minh lại sinh ra lòng đố kỵ và hoài nghi. Anh không tin đó là sự thật, bởi vì chính trải nghiệm bỏ cuộc đẫm máu của anh khiến anh tin rằng: “Chắc chắn là họ đang giả tạo, làm gì có ai duy trì được việc đó liên tục cơ chứ!” Sự méo mó trong nhận thức này tước đoạt đi của Minh cơ hội được học hỏi từ những người thành công thực sự. Sự thật là, những điều tốt đẹp vẫn luôn hoạt động và mang lại lợi ích bất chấp bạn có tin vào chúng hay không. Việc mất niềm tin chỉ biến bạn thành nạn nhân duy nhất gánh chịu hậu quả từ sự sai lệch của chính mình.

Thứ hai, nó đẩy ta vào một cuộc khủng hoảng hiện sinh tồi tệ

Hãy tưởng tượng một người bước sang tuổi 30, nhìn quanh những người bạn đồng trang lứa đã có những thành tựu nhất định. Quay lại nhìn mình, Minh nhận ra mình biết rất nhiều thứ nhưng lại không thực sự tinh thông (master) bất cứ một kỹ năng nào. Ngoại ngữ dở dang, kiến thức tài chính chắp vá, kỹ năng giao tiếp lấp lửng. Giá trị tự thân (self-worth) chạm đáy. Đây không phải là chuyện tầm thường, đây chính là sự khủng hoảng hiện sinh – một cái tát đau điếng vào lòng tự trọng của những kẻ “cả thèm chóng chán”.

Thứ ba, sự ngộp thở giết chết khả năng tận hưởng cuộc sống thuần khiết

Người dẫn chương trình podcast đã chia sẻ một góc nhìn triết lý vô cùng sâu sắc về cách tận hưởng cuộc sống. Ông chọn cách đối diện với mọi biến động bằng một sự bình thản thuần khiết, không sử dụng chất kích thích, rượu bia hay thuốc lá để trốn tránh nỗi buồn [02:16]. Khi buồn, tâm hồn ông đứng đó, trực tiếp đón nhận sự va chạm của cảm xúc mà không cần bất kỳ một “lớp đệm” nào. Khi không còn xua đuổi, nỗi buồn đến và đi nhanh hơn. Ngược lại, niềm vui khi đến cũng ngấm sâu hơn, mang lại một trạng thái vững vàng và bình yên tột độ. Nhờ tâm trí tĩnh lặng, ông có thể hạnh phúc với những điều nhỏ nhặt nhất như tiếng chim hót buổi sáng hay hương vị chua, đắng tinh tế của một ly cà phê.

Thế nhưng, những người như Minh lại đang tự tước đi khả năng tận hưởng sự bình yên đó. Tâm trí của anh luôn trong trạng thái ồn ào, hỗn loạn và ngộp thở bởi những mục tiêu dang dở. Khi tâm trí bị nhồi nhét quá nhiều sự thất vọng và áp lực, nó trở nên tê liệt. Anh không còn cảm nhận được vị ngon của cuộc đời.

Và điều bi kịch nhất là gì? Khi cảm thấy một thói quen sắp bị bỏ cuộc, thay vì dừng lại để sắp xếp, con người ta lại có một khuynh hướng tâm lý vô cùng kỳ lạ: Tiếp tục lao vào một mục tiêu mới. Minh chán học tiếng Anh, anh lập tức mua một khóa học lập trình. Anh tưởng rằng mục tiêu mới sẽ cứu rỗi mình, nhưng anh quên mất rằng mục tiêu mới này rồi cũng sẽ chung số phận với cái cũ. Chiếc hộp cuộc đời của anh vốn đã chật chội, nay lại càng thêm tràn ứ. Anh chết ngộp trong chính những tham vọng tốt đẹp của mình.

4. Bài Toán Kinh Tế Học Cuộc Đời Và Nghệ Thuật Của “Dấu Gạch Bỏ”

Nhận thức được nỗi đau là chưa đủ, Minh cần một phương pháp thực chiến để tự cứu lấy mình. Qua những lời chia sẻ từ kinh nghiệm xương máu của người đi trước, Minh bắt đầu thực hành việc “dọn dẹp” lại cuộc đời theo những nguyên tắc đơn giản nhưng đầy uy lực. Đơn giản không có nghĩa là dễ dàng (simple and easy are not the same), nhưng nó là con đường duy nhất để thoát khỏi vũng lầy.

Bước 1: Đối diện với “Thùng đồ cuộc đời”

Hãy tưởng tượng cuộc sống của bạn như một chiếc thùng [12:18]. Khi chiếc thùng có quá nhiều đồ đạc, chỉ cần nhìn vào đó thôi bạn đã cảm thấy kiệt sức và mất hoàn toàn cảm hứng dọn dẹp. Cuộc đời Minh hiện tại chính là một chiếc thùng như thế, chứa đầy những ước mơ, mục tiêu dang dở chồng chéo lên nhau.

Nguyên tắc tối thượng ở đây là: Khi cảm thấy ngộp thở và tràn ứ, tuyệt đối đừng nhét thêm bất cứ thứ gì mới vào chiếc thùng đó. Thay vào đó, hãy lấy bớt ra.

Minh quyết định ngồi xuống, bóc tách từng món đồ trong tâm trí và viết ra giấy. Anh đếm: Mục tiêu học tiếng Anh (dang dở), đọc sách (dang dở), học đầu tư (dang dở), chơi thể thao (dang dở), học đàn guitar (dang dở), học marketing (dang dở). Anh nhìn vào danh sách và thấy sự vô lý của chính mình.

Bước 2: Sự thật tàn nhẫn của Kinh tế học – Định luật về sự khan hiếm

Để hiểu tại sao mình thất bại, Minh được khai sáng bởi một khái niệm vĩ mô nhưng lại cực kỳ gần gũi: Thuộc tính khan hiếm trong Kinh tế học [19:32]. Nguồn lực của con người là hữu hạn.

Mỗi ngày chúng ta có 24 tiếng. Trừ đi 8 tiếng để ngủ, 1 tiếng di chuyển, 1 tiếng vệ sinh ăn uống cá nhân, 8 tiếng làm việc vắt kiệt sức ở công sở. Quỹ thời gian thực sự tự do của Minh chỉ còn khoảng 6 tiếng đồng hồ.

Thế nhưng, hãy nhìn vào danh sách mục tiêu của Minh. Để học tốt ngoại ngữ, chơi đàn, đầu tư, thể thao… anh cần tới 20 tiếng mỗi ngày để nuôi dưỡng tất cả chúng cùng một lúc.

Đây là một bài toán tiểu học không thể cân bằng! Lấy 6 tiếng đồng hồ để gánh vác một khối lượng công việc đòi hỏi 20 tiếng. Sự quá tải là điều tất yếu. Khi bạn dành 1 tiếng để đánh đàn, đồng nghĩa với việc bạn vĩnh viễn mất đi 1 tiếng đó cho việc chạy bộ. Bạn không thể có tất cả trong cùng một thời điểm.

Nó giống hệt như việc bạn bước vào siêu thị với vỏn vẹn 100.000 VNĐ trong túi, nhưng lại cầm trên tay một danh sách mua sắm trị giá 1 triệu đồng [23:02]. Bạn không thể nào mua hết được! Đừng cố gắng “quẹt thẻ tín dụng” bằng cách vay mượn sức khỏe và thời gian ngủ nghỉ của mình, vì sớm muộn gì bạn cũng phải trả một cái giá cực đắt bằng sự suy sụp thể chất và tinh thần. Giải pháp duy nhất, thực tế nhất và khôn ngoan nhất là: Gạch bỏ bớt các món đồ trong danh sách cho đến khi nó vừa khít với con số 100.000 VNĐ.

Bước 3: Sử dụng công cụ quyền lực nhất – “Dấu Gạch Bỏ”

Đã đến lúc Minh phải mạnh tay. Anh sử dụng một công cụ mang tính giải thoát: Dấu gạch bỏ [17:34]. Đây không phải là phím gạch ngang trên bàn phím, mà là sự chấp nhận buông bỏ từ sâu trong tâm khảm.

Minh nhìn vào danh sách và bắt đầu gạch. Anh gạch bỏ mục tiêu học đàn guitar. Anh gạch bỏ mục tiêu học đầu tư tài chính. Anh gạch bỏ việc cày chứng chỉ marketing.

Mỗi nét gạch đi kèm với một lời tự nhủ: “Tôi chấp nhận hoàn toàn rằng hiện tại tôi không thể theo đuổi mục tiêu này. Tôi không bỏ cuộc vĩnh viễn, tôi chỉ tạm gác nó lại. Khi nào tôi hoàn thành xong những mục tiêu cốt lõi hiện tại, tôi mới quay lại nhặt nó lên.”

Sự dứt khoát này đòi hỏi sự can đảm, bởi chẳng ai muốn thừa nhận sự giới hạn của bản thân. Ai cũng tham lam, ai cũng muốn mình là một siêu nhân đa nhiệm. Nhưng khi Minh gạch đi những thứ thừa thãi, chiếc hộp cuộc đời từ chỗ tràn ứ nay chỉ còn lại đúng 2 việc: Đi làm tốt công việc hiện tại và duy trì đọc sách 20 phút mỗi ngày.

Đột nhiên, áp lực vô hình bấy lâu nay bốc hơi. Không gian trong tâm trí mở ra. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Minh cảm thấy mình thở được.

Bước 4: Trở thành “Bậc thầy” trước khi thêm mục tiêu mới

Một câu hỏi đặt ra: Chẳng lẽ cuộc đời chỉ được làm 1-2 việc buồn tẻ như vậy sao?

Câu trả lời là Không. Bạn hoàn toàn có thể làm được vô số việc, nhưng phải tuân theo quy tắc: Tuần tự và Tích lũy.

Hãy lấy ví dụ về việc học lái xe ô tô hay học đàn [24:45]. Giai đoạn đầu, bạn phải dồn toàn bộ tâm trí, sự tập trung và hàng chục giờ đồng hồ mỗi tuần để rèn luyện. Đó là lúc nó chiếm rất nhiều “diện tích” trong chiếc thùng cuộc đời bạn. Thế nhưng, khi bạn đã thành thạo (master) rồi, mọi thứ trở thành phản xạ. Bạn không cần nỗ lực nhiều nữa. Để duy trì niềm vui đánh đàn, bạn chỉ cần 30-45 phút, một tuần 3 ngày là đủ.

Lúc này, thói quen đánh đàn đã thu nhỏ lại, nhường ra một khoảng không gian trống rỗng khổng lồ trong chiếc thùng thời gian. Và đó chính là thời điểm vàng để bạn đưa một mục tiêu mới vào rèn luyện.

Chỉ khi bạn giới hạn lại số lượng mục tiêu, bạn mới có đủ nguồn lực để “quanh đi quẩn lại” chăm sóc chúng mỗi ngày. Làm nhiều sinh ra quen, quen sinh ra yêu thích, và từ yêu thích sẽ sinh ra sự gắn bó bền vững. Đồ thị của thói quen khi đó chỉ có con đường đi lên, chấm dứt vĩnh viễn cơn trượt dốc ám ảnh.

5. Nhấm Nháp Cuộc Sống Bằng Sự Bình Thản Tuyệt Đối

Sáu tháng trôi qua kể từ ngày Minh nghe được tập podcast ấy, cuộc đời anh đã bước sang một trang hoàn toàn khác. Trong góc phòng, cây đàn guitar đã được cất cẩn thận vào bao. Tấm thảm yoga được cho một người bạn. Minh không còn cảm thấy tội lỗi khi nhìn thấy chúng nữa, bởi anh biết chúng đang nằm trong chế độ “tạm ngưng chờ ngày tái kích hoạt”.

Bù lại, trên bàn làm việc của Minh là 5 cuốn sách anh đã đọc xong trọn vẹn, với những dòng ghi chú tỉ mỉ. Khối lượng công việc khổng lồ trên công ty cũng được anh xử lý gọn gàng nhờ sự tập trung cao độ. Quan trọng hơn cả những thành tích hiện hữu, đó là sự thay đổi bên trong nội tâm. Minh không còn cảm giác hoảng loạn, không còn sự chán ghét bản thân, không còn những lúc vừa làm việc này vừa lo âu vì chưa làm việc kia.

Anh bắt đầu hiểu được cảm giác mà người dẫn chương trình đã nói: Cảm giác bình thản tận hưởng cuộc sống. Sáng nay thức dậy, Minh tự pha cho mình một ly cà phê, anh có thể nhấm nháp và nhận ra vị chua nhẹ tinh tế đằng sau cái đắng ngắt. Anh nghe thấy tiếng chim hót ngoài ban công. Tâm trí anh đã đủ tĩnh lặng và trong trẻo để những niềm vui nhỏ bé ấy chạm sâu vào tâm can. Anh đã chiến thắng “cơn dốc xuống” không phải bằng việc gồng mình lên mạnh mẽ hơn, mà bằng cách khiêm nhường nhận ra giới hạn của bản thân và dũng cảm gạch bỏ những điều không cần thiết.

Nếu bạn cũng đang cảm thấy ngộp thở giữa ngổn ngang những kế hoạch, những thói quen đang trôi tuột khỏi tầm tay, hãy dừng lại một chút. Đừng mua thêm sách, đừng đăng ký thêm khóa học. Hãy mở chiếc thùng cuộc đời mình ra, nhìn thẳng vào nó và mạnh dạn dùng “dấu gạch bỏ”. Chỉ giữ lại những gì thực sự quan trọng nhất cho giai đoạn này. Đó không phải là sự từ bỏ hèn nhát, đó là chiến lược của những người thực sự khôn ngoan.

Nếu bạn cần một không gian bình yên để chữa lành tâm hồn, để thấu hiểu sâu sắc hơn về nghệ thuật buông bỏ và duy trì thói quen, hãy dành ra 30 phút tĩnh lặng để lắng nghe toàn bộ thông điệp sâu sắc này tại video của Tri Kỷ Cảm Xúc: https://www.youtube.com/watch?v=Y6zB4g_QUcM.

Đừng tham lam nữa, hãy dọn dẹp lại cuộc đời để bắt đầu có thể “thở” và tận hưởng hương vị ngọt ngào của sự bình thản ngay từ hôm nay!

Comments (No)

Leave a Reply